About this Journal Submit a Manuscript Table of Contents
Journal of Function Spaces and Applications
VolumeΒ 2012Β (2012), Article IDΒ 214961, 13 pages
doi:10.1155/2012/214961
Research Article

Novel Identities for π‘ž -Genocchi Numbers and Polynomials

Department of Mathematics, Faculty of Science and Arts, University of Gaziantep, 27310 Gaziantep, Turkey

Received 26 February 2012; Revised 25 April 2012; Accepted 9 May 2012

Academic Editor: GesturΒ Ólafsson

Copyright Β© 2012 Serkan Araci. This is an open access article distributed under the Creative Commons Attribution License, which permits unrestricted use, distribution, and reproduction in any medium, provided the original work is properly cited.

Abstract

The essential aim of this paper is to introduce novel identities for q-Genocchi numbers and polynomials by using the method by T. Kim et al. (article in press). We show that these polynomials are related to p-adic analogue of Bernstein polynomials. Also, we derive relations between q-Genocchi and q-Bernoulli numbers.

1. Preliminaries

Imagine that 𝑝 be a fixed odd prime number. We now start with definition of the following notations. Let β„š 𝑝 be the field 𝑝 -adic rational numbers and let β„‚ 𝑝 be the completion of algebraic closure of β„š 𝑝 .

Thus, β„š 𝑝 = ξƒ― π‘₯ = ∞  𝑛 = βˆ’ π‘˜ π‘Ž 𝑛 𝑝 𝑛 ∢ 0 ≀ π‘Ž 𝑛 ξƒ° . < 𝑝 ( 1 . 1 )

Then β„€ 𝑝 is integral domain, which is defined by β„€ 𝑝 = ξƒ― π‘₯ = ∞  𝑛 = 0 π‘Ž 𝑛 𝑝 𝑛 ∢ 0 ≀ π‘Ž 𝑛 ξƒ° , < 𝑝 ( 1 . 2 ) or β„€ 𝑝 = ξ€½ π‘₯ ∈ β„š 𝑝 ∢ | π‘₯ | 𝑝 ξ€Ύ . ≀ 1 ( 1 . 3 )

We assume that π‘ž ∈ β„‚ 𝑝 with | 1 βˆ’ π‘ž | 𝑝 < 1 as an indeterminate. The 𝑝 -adic absolute value | β‹… | 𝑝 , is normally defined by | π‘₯ | 𝑝 = 𝑝 βˆ’ π‘Ÿ , ( 1 . 4 ) where π‘₯ = 𝑝 π‘Ÿ ( 𝑠 / 𝑑 ) with ( 𝑝 , 𝑠 ) = ( 𝑝 , 𝑑 ) = ( 𝑠 , 𝑑 ) = 1 , and π‘Ÿ ∈ β„š .

[ π‘₯ ] π‘ž is a π‘ž -extension of π‘₯ , which is defined by [ π‘₯ ] π‘ž = 1 βˆ’ π‘ž π‘₯ , 1 βˆ’ π‘ž ( 1 . 5 ) we note that l i m π‘ž β†’ 1 [ π‘₯ ] π‘ž = π‘₯ (see [117]).

Throughout this paper, we use notation of β„• βˆ— ∢ = β„• βˆͺ { 0 } , where β„• denotes set of Natural numbers.

We say that 𝑓 is a uniformly differentiable function at a point π‘Ž ∈ β„€ 𝑝 , if the difference quotient, 𝐹 𝑓 ( π‘₯ , 𝑦 ) = 𝑓 ( π‘₯ ) βˆ’ 𝑓 ( 𝑦 ) , π‘₯ βˆ’ 𝑦 ( 1 . 6 ) has a limit 𝑓 ξ…ž ( π‘Ž ) as ( π‘₯ , 𝑦 ) β†’ ( π‘Ž , π‘Ž ) , and we denote this by 𝑓 ∈ π‘ˆ 𝐷 ( β„€ 𝑝 ) . Then, for 𝑓 ∈ π‘ˆ 𝐷 ( β„€ 𝑝 ) , we can start with the following expression: 1 ξ€Ί 𝑝 𝑁 ξ€» π‘ž  0 ≀ πœ‰ < 𝑝 𝑁 𝑓 ( πœ‰ ) π‘ž πœ‰ =  0 ≀ πœ‰ < 𝑝 𝑁 𝑓 ( πœ‰ ) πœ‡ π‘ž ξ€· πœ‰ + 𝑝 𝑁 β„€ 𝑝 ξ€Έ , ( 1 . 7 ) which represents a 𝑝 -adic π‘ž -analogue of Riemann sums for 𝑓 . The integral of 𝑓 on β„€ 𝑝 will be defined as the limit ( 𝑁 β†’ ∞ ) of these sums, when it exists. The 𝑝 -adic π‘ž -integral of function 𝑓 ∈ π‘ˆ 𝐷 ( β„€ 𝑝 ) is defined by Kim in [7, 12] as 𝐼 π‘ž ( ξ€œ 𝑓 ) = β„€ 𝑝 𝑓 ( πœ‰ ) 𝑑 πœ‡ π‘ž ( πœ‰ ) = l i m 𝑁 β†’ ∞ 1 ξ€Ί 𝑝 𝑁 ξ€» π‘ž 𝑝 𝑁 βˆ’ 1  πœ‰ = 0 𝑓 ( πœ‰ ) π‘ž πœ‰ . ( 1 . 8 )

The bosonic integral is considered as a bosonic limit π‘ž β†’ 1 , 𝐼 1 ( 𝑓 ) = l i m π‘ž β†’ 1 𝐼 π‘ž ( 𝑓 ) . Similarly, the fermionic 𝑝 -adic integral on β„€ 𝑝 is introduced by Kim as follows: 𝐼 βˆ’ π‘ž ( ξ€œ 𝑓 ) = β„€ 𝑝 𝑓 ( πœ‰ ) 𝑑 πœ‡ βˆ’ π‘ž ( πœ‰ ) ( 1 . 9 ) (for more details, see [1316]).

From (1.9), it is well-known equality that π‘ž 𝐼 βˆ’ π‘ž ξ€· 𝑓 1 ξ€Έ + 𝐼 βˆ’ π‘ž [ 2 ] ( 𝑓 ) = π‘ž 𝑓 ( 0 ) , ( 1 . 1 0 ) where 𝑓 1 ( π‘₯ ) = 𝑓 ( π‘₯ + 1 ) (for details, see [2, 3, 8, 9, 12, 13, 1517]).

The π‘ž -Genocchi polynomials with wegiht 0 are introduced as  𝐺 𝑛 + 1 , π‘ž ( π‘₯ ) = ξ€œ 𝑛 + 1 β„€ 𝑝 ( π‘₯ + πœ‰ ) 𝑛 𝑑 πœ‡ βˆ’ π‘ž ( πœ‰ ) . ( 1 . 1 1 )

From (1.11), we have  𝐺 𝑛 , π‘ž ( π‘₯ ) = 𝑛  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ 𝑛 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ π‘₯ 𝑙  𝐺 𝑛 βˆ’ 𝑙 , π‘ž , ( 1 . 1 2 ) where  𝐺 𝑛 , π‘ž  𝐺 ( 0 ) ∢ = 𝑛 , π‘ž are called π‘ž -Genocchi numbers with weight 0 . Then, π‘ž -Genocchi numbers are defined as  𝐺 0 , π‘ž ξ‚€  𝐺 = 0 , π‘ž π‘ž  + 1 𝑛 +  𝐺 𝑛 , π‘ž = ξ‚» [ 2 ] π‘ž , i f 𝑛 = 1 , 0 , i f 𝑛 β‰  1 , ( 1 . 1 3 ) with the usual convention about replacing (  𝐺 π‘ž ) 𝑛 by  𝐺 𝑛 , π‘ž is used (for details, see [3]).

Let π‘ˆ 𝐷 ( β„€ 𝑝 ) be the space of continuous functions on β„€ 𝑝 . For 𝑓 ∈ π‘ˆ 𝐷 ( β„€ 𝑝 ) , 𝑝 -adic analogue of Bernstein operator for 𝑓 is defined by 𝐡 𝑛 ( 𝑓 , π‘₯ ) = 𝑛  π‘˜ = 0 𝑓 ξ‚€ π‘˜ 𝑛  𝐡 π‘˜ , 𝑛 ( π‘₯ ) = 𝑛  π‘˜ = 0 𝑓 ξ‚€ π‘˜ 𝑛  βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ 𝑛 π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ π‘₯ π‘˜ ( 1 βˆ’ π‘₯ ) 𝑛 βˆ’ π‘˜ , ( 1 . 1 4 ) where 𝑛 , π‘˜ ∈ β„• βˆ— . Here, 𝐡 π‘˜ , 𝑛 ( π‘₯ ) is called 𝑝 -adic Bernstein polynomials, which are defined by 𝐡 π‘˜ , 𝑛 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ 𝑛 π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ π‘₯ ( π‘₯ ) = π‘˜ ( 1 βˆ’ π‘₯ ) 𝑛 βˆ’ π‘˜ [ ] , π‘₯ ∈ 0 , 1 ( 1 . 1 5 ) (for details, see [1, 4, 5, 7]).

The π‘ž -Bernoulli polynomials and numbers with weight 0 are defined by Kim et al., respectively,  𝐡 𝑛 , π‘ž ( π‘₯ ) = l i m 𝑛 β†’ ∞ 1 [ 𝑝 𝑛 ] π‘ž 𝑝 𝑛 βˆ’ 1  𝑦 = 0 ( π‘₯ + 𝑦 ) 𝑛 π‘ž 𝑦 = ξ€œ β„€ 𝑝 ( π‘₯ + πœ‰ ) 𝑛 𝑑 πœ‡ π‘ž  𝐡 ( πœ‰ ) , 𝑛 , π‘ž = ξ€œ β„€ 𝑝 πœ‰ 𝑛 𝑑 πœ‡ π‘ž ( πœ‰ ) ( 1 . 1 6 ) (for more information, see [10]).

The author, by using derivative operator, will investigate some interesting identities on the π‘ž -Genocchi numbers and polynomials arising from their generating function. Also, the author derives some relations between π‘ž -Genocchi numbers and π‘ž -Bernoulli numbers by using Kim’s π‘ž -Volkenborn integral and fermionic 𝑝 -adic π‘ž -integral on β„€ 𝑝 .

2. Novel Properties of π‘ž -Genocchi Numbers and Polynomials with Weight 0

Let 𝑓 ( π‘₯ ) = 𝑒 𝑑 ( π‘₯ + 𝑦 ) . Then, by using (1.10), we easily procure the following: ξ€œ β„€ 𝑝 𝑒 𝑑 ( π‘₯ + πœ‰ ) 𝑑 πœ‡ βˆ’ π‘ž [ 2 ] ( πœ‰ ) = π‘ž π‘ž 𝑒 𝑑 𝑒 + 1 π‘₯ 𝑑 . ( 2 . 1 )

From the last equality, by (1.11), we get Araci, Acikgoz, and Qi’s π‘ž -Genocchi polynomials with weight 0 in [3] as follows: [ 2 ] π‘ž 𝑑 π‘ž 𝑒 𝑑 𝑒 + 1 π‘₯ 𝑑 = ∞  𝑛 = 0  𝐺 𝑛 , π‘ž ( 𝑑 π‘₯ ) 𝑛 , | | | | 𝑛 ! l o g π‘ž + 𝑑 < πœ‹ . ( 2 . 2 )

Here, we assume that π‘₯ is a fixed parameter. Let  𝐹 π‘ž ( [ 2 ] π‘₯ , 𝑑 ) = π‘ž π‘ž 𝑒 𝑑 𝑒 + 1 π‘₯ 𝑑 = ∞  𝑛 = 0  𝐺 𝑛 , π‘ž ( 𝑑 π‘₯ ) 𝑛 βˆ’ 1 . 𝑛 ! ( 2 . 3 ) Thus, by expression of (2.3), we can readily see the following: π‘ž 𝑒 𝑑  𝐹 π‘ž  𝐹 ( π‘₯ , 𝑑 ) + π‘ž [ 2 ] ( π‘₯ , 𝑑 ) = π‘ž 𝑒 π‘₯ 𝑑 . ( 2 . 4 )

Last from equality, taking derivative operator 𝐷 as 𝐷 = 𝑑 / 𝑑 𝑑 on the both sides of (2.4), then, we easily see that π‘ž 𝑒 𝑑 ( 𝐷 + 𝐼 ) π‘˜  𝐹 π‘ž ( π‘₯ , 𝑑 ) + 𝐷 π‘˜  𝐹 π‘ž [ 2 ] ( π‘₯ , 𝑑 ) = π‘ž π‘₯ π‘˜ 𝑒 π‘₯ 𝑑 , ( 2 . 5 ) where π‘˜ ∈ β„• βˆ— and 𝐼 is identity operator. By multiplying 𝑒 βˆ’ 𝑑 on both sides of (2.5), we get π‘ž ( 𝐷 + 𝐼 ) π‘˜  𝐹 π‘ž ( π‘₯ , 𝑑 ) + 𝑒 βˆ’ 𝑑 𝐷 π‘˜  𝐹 π‘ž [ 2 ] ( π‘₯ , 𝑑 ) = π‘ž π‘₯ π‘˜ 𝑒 ( π‘₯ βˆ’ 1 ) 𝑑 . ( 2 . 6 )

Let us take derivative operator 𝐷 π‘š ( π‘š ∈ β„• ) on the both sides of (2.6). Then, we get π‘ž 𝑒 𝑑 𝐷 π‘š ( 𝐷 + 𝐼 ) π‘˜  𝐹 π‘ž ( π‘₯ , 𝑑 ) + 𝐷 π‘˜ ( 𝐷 βˆ’ 𝐼 ) π‘š  𝐹 π‘ž [ 2 ] ( π‘₯ , 𝑑 ) = π‘ž π‘₯ π‘˜ ( π‘₯ βˆ’ 1 ) π‘š 𝑒 π‘₯ 𝑑 . ( 2 . 7 )

Let 𝐺 [ 0 ] (not 𝐺 ( 0 ) ) be the constant term in a Laurent series of 𝐺 ( 𝑑 ) in (2.3). Then, we get π‘˜  𝑗 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ 𝑗 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ ξ‚€ π‘ž 𝑒 𝑑 𝐷 π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗  𝐹 π‘ž  [ 0 ] + ( π‘₯ , 𝑑 ) π‘š  𝑗 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘š 𝑗 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ ( βˆ’ 1 ) 𝑗 ξ‚€ 𝐷 π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗  𝐹 π‘ž  [ 0 ] = [ 2 ] ( π‘₯ , 𝑑 ) π‘ž π‘₯ π‘˜ ( π‘₯ βˆ’ 1 ) π‘š . ( 2 . 8 )

By (2.3), we easily see ξ‚€ 𝐷 𝑁  𝐹 π‘ž  [ 0 ] =  𝐺 ( π‘₯ , 𝑑 ) 𝑁 + 1 , π‘ž ( π‘₯ ) , ξ‚€ 𝑒 𝑁 + 1 𝑑 𝐷 𝑁  𝐹 π‘ž  [ 0 ] =  𝐺 ( π‘₯ , 𝑑 ) 𝑁 + 1 , π‘ž ( π‘₯ ) . 𝑁 + 1 ( 2 . 9 )

We see that the members of (2.11) are proportional to the Bernstein polynomials with the following theorem.

Theorem 2.1. For π‘˜ , π‘š ∈ β„• , one has [ 2 ] π‘ž ( βˆ’ 1 ) π‘š 𝐡 π‘˜ , π‘š + π‘˜ ( π‘₯ ) ξ€· π‘˜ π‘š + π‘˜ ξ€Έ = m a x { π‘˜ , π‘š }  𝑗 = 0 π‘ž ξ€· π‘˜ 𝑗 ξ€Έ + ( βˆ’ 1 ) 𝑗 ξ€· π‘š 𝑗 ξ€Έ  𝐺 π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗 + 1 π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗 + 1 , π‘ž ( π‘₯ ) . ( 2 . 1 0 )

Proof. By expressions of (2.8) and (2.9), we see that m a x { π‘˜ , π‘š }  𝑗 = 0 π‘ž ξ€· π‘˜ 𝑗 ξ€Έ + ( βˆ’ 1 ) 𝑗 ξ€· π‘š 𝑗 ξ€Έ  𝐺 π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗 + 1 π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗 + 1 , π‘ž [ 2 ] ( π‘₯ ) = π‘ž π‘₯ π‘˜ ( π‘₯ βˆ’ 1 ) π‘š . ( 2 . 1 1 )
By applying basic operations to above equality, we can easily reach to the desired result.

As a special case, we derive the following.

Corollary 2.2. For π‘˜ ∈ β„• , one has [ 2 ] π‘ž ( βˆ’ 1 ) π‘˜ 𝐡 π‘˜ , 2 π‘˜ ( π‘₯ ) ξ€· π‘˜ 2 π‘˜ ξ€Έ = [ 2 ] π‘ž [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 0 ξ€· π‘˜ 2 𝑗 ξ€Έ  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 , π‘ž βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ ( π‘₯ ) + 2 π‘˜ ( π‘ž βˆ’ 1 ) [ ( π‘˜ βˆ’ 1 ) / 2 ]  𝑗 = 0 ξ€· π‘˜ 2 𝑗 + 1 ξ€Έ  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 , π‘ž ( π‘₯ ) . ( 2 . 1 2 )

Proof. When π‘˜ = π‘š into (2.10), we derive the following identity: ( βˆ’ 1 ) π‘˜ 𝐡 π‘˜ , 2 π‘˜ ξ€· ( π‘₯ ) = π‘˜ 2 π‘˜ ξ€Έ 1 + π‘ž π‘˜  𝑗 = 0 ⎑ ⎒ ⎒ ⎣ π‘ž βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ 𝑗 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ + ( βˆ’ 1 ) 𝑗 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ 𝑗 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ ⎀ βŽ₯ βŽ₯ ⎦  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 𝑗 + 1 , π‘ž ( π‘₯ ) = βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ 2 π‘˜ βˆ’ 𝑗 + 1 2 π‘˜ [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 0 ξ€· π‘˜ 2 𝑗 ξ€Έ  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 , π‘ž ( + βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ π‘₯ ) 2 π‘˜ π‘ž βˆ’ 1 π‘ž + 1 [ ( π‘˜ βˆ’ 1 ) / 2 ]  𝑗 = 0 ξ€· π‘˜ 2 𝑗 + 1 ξ€Έ  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 , π‘ž ( π‘₯ ) . ( 2 . 1 3 ) Here, [ π‘₯ ] is greatest integer ≀ π‘₯ . Then, we complete the proof of Theorem.

From (2.2), we note that 𝑑 ξ‚€  𝐺 𝑑 π‘₯ 𝑛 , π‘ž  ( π‘₯ ) = 𝑛 𝑛 βˆ’ 1  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠  𝐺 𝑛 βˆ’ 1 𝑙 , π‘ž π‘₯ 𝑛 βˆ’ 1 βˆ’ 𝑙  𝐺 = 𝑛 𝑛 βˆ’ 1 , π‘ž ( π‘₯ ) . ( 2 . 1 4 )

By (2.14) and (1.11), we easily see that ξ€œ 1 0  𝐺 𝑛 , π‘ž  𝐺 ( π‘₯ ) 𝑑 π‘₯ = 𝑛 + 1 , π‘ž  𝐺 ( 1 ) βˆ’ 𝑛 + 1 , π‘ž [ 2 ] 𝑛 + 1 = βˆ’ π‘ž βˆ’ 1  𝐺 𝑛 + 1 , π‘ž [ 2 ] 𝑛 + 1 = βˆ’ π‘ž βˆ’ 1 ξ€œ β„€ 𝑝 πœ‰ 𝑛 𝑑 πœ‡ βˆ’ π‘ž ( πœ‰ ) . ( 2 . 1 5 )

Now, let us consider definition of integral from 0 to 1 in (2.11), then we have βˆ’ [ 2 ] π‘ž βˆ’ 1 m a x { π‘˜ , π‘š }  𝑗 = 0 π‘ž ξ€· π‘˜ 𝑗 ξ€Έ + ( βˆ’ 1 ) 𝑗 ξ€· π‘š 𝑗 ξ€Έ  𝐺 π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗 + 1 π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗 + 2 , π‘ž = [ 2 ] π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗 + 2 π‘ž ( βˆ’ 1 ) π‘š = [ 2 ] 𝐡 ( π‘˜ + 1 , π‘š + 1 ) π‘ž ( βˆ’ 1 ) π‘š Ξ“ ( π‘˜ + 1 ) Ξ“ ( π‘š + 1 ) , Ξ“ ( π‘˜ + π‘š + 2 ) ( 2 . 1 6 ) where 𝐡 ( π‘˜ + 1 , π‘š + 1 ) is beta function which is defined by ξ€œ 𝐡 ( π‘˜ + 1 , π‘š + 1 ) = 1 0 π‘₯ π‘˜ ( 1 βˆ’ π‘₯ ) π‘š 1 𝑑 π‘₯ = ξ€· ( π‘˜ + π‘š + 1 ) π‘š π‘˜ + π‘š ξ€Έ , π‘˜ > 0 , π‘š > 0 . ( 2 . 1 7 )

As a result, we obtain the following theorem.

Theorem 2.3. For π‘š , π‘˜ ∈ β„• , one has m a x { π‘˜ , π‘š }  𝑗 = 1 π‘ž ξ€· π‘˜ 𝑗 ξ€Έ + ( βˆ’ 1 ) 𝑗 ξ€· π‘š 𝑗 ξ€Έ  𝐺 π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗 + 1 π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗 + 2 , π‘ž π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗 + 2 = π‘ž ( βˆ’ 1 ) π‘š + 1 ξ€· ( π‘˜ + π‘š + 1 ) π‘˜ π‘˜ + π‘š ξ€Έ βˆ’ [ 2 ] π‘ž  𝐺 π‘˜ + π‘š + 1 π‘˜ + π‘š + 2 , π‘ž . π‘˜ + π‘š + 2 ( 2 . 1 8 )

Proof. By taking integral from 0 to 1 in (2.11), we easily reach to desired result.

Substituting π‘š = π‘˜ + 1 into Theorem 2.1, we readily get π‘˜ + 1  𝑗 = 1 π‘ž ξ€· π‘˜ 𝑗 ξ€Έ + ( βˆ’ 1 ) 𝑗 ξ€· 𝑗 π‘˜ + 1 ξ€Έ  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 𝑗 + 3 2 π‘˜ βˆ’ 𝑗 + 3 , π‘ž = π‘ž ( βˆ’ 1 ) π‘˜ ( ξ€· 2 π‘˜ + 2 ) π‘˜ 2 π‘˜ + 1 ξ€Έ βˆ’ [ 2 ] π‘ž  𝐺 2 π‘˜ + 2 2 π‘˜ + 3 , π‘ž . 2 π‘˜ + 3 ( 2 . 1 9 )

By differentiating both sides of (2.11) with respect to 𝑑 , we have the following: m a x { π‘˜ , π‘š }  𝑗 = 0 ⎧ βŽͺ ⎨ βŽͺ ⎩ π‘ž βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ 𝑗 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ + ( βˆ’ 1 ) 𝑗 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘š 𝑗 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ ⎫ βŽͺ ⎬ βŽͺ ⎭  𝐺 π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗 , π‘ž [ 2 ] ( π‘₯ ) = π‘ž π‘₯ π‘˜ βˆ’ 1 ( π‘₯ βˆ’ 1 ) π‘š βˆ’ 1 ( ( π‘˜ + π‘š ) π‘₯ βˆ’ π‘˜ ) . ( 2 . 2 0 )

We now give interesting theorem for π‘ž -Genocchi numbers with weight 0 as follows.

Theorem 2.4. For π‘˜ ∈ β„• , one has [ 2 ] π‘ž [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 0 ξ€· π‘˜ 2 𝑗 ξ€Έ  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 2 , π‘ž 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 2 + ( π‘ž βˆ’ 1 ) [ ( π‘˜ βˆ’ 1 ) / 2 ]  𝑗 = 0 ξ€· π‘˜ 2 𝑗 + 1 ξ€Έ  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 , π‘ž = 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 π‘ž ( βˆ’ 1 ) π‘˜ + 1 ( ξ€· 2 π‘˜ + 1 ) π‘˜ 2 π‘˜ ξ€Έ . ( 2 . 2 1 )

Proof. It is proved by using definition of integral on the both sides in the following equality, that is, π‘˜  𝑗 = 0 π‘ž ξ€· π‘˜ 𝑗 ξ€Έ + ( βˆ’ 1 ) 𝑗 ξ€· π‘˜ 𝑗 ξ€Έ ξ‚» ξ€œ 2 π‘˜ βˆ’ 𝑗 + 1 1 0  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 𝑗 + 1 , π‘ž ξ‚Ό = [ 2 ] ( π‘₯ ) 𝑑 π‘₯ π‘ž ξ‚» ξ€œ 1 0 π‘₯ π‘˜ ( π‘₯ βˆ’ 1 ) π‘˜ ξ‚Ό . 𝑑 π‘₯ ( 2 . 2 2 ) Last from equality, we discover the following: [ 2 ] π‘ž [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠  ∫ 2 𝑗 1 0  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 , π‘ž  ( π‘₯ ) 𝑑 π‘₯ 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 + ( π‘ž βˆ’ 1 ) [ ( π‘˜ βˆ’ 1 ) / 2 ]  𝑗 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠  ∫ 2 𝑗 + 1 1 0  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 , π‘ž  ( π‘₯ ) 𝑑 π‘₯ = [ 2 ] 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 π‘ž ( βˆ’ 1 ) π‘˜ ξ‚» ξ€œ 1 0 π‘₯ π‘˜ ( 1 βˆ’ π‘₯ ) π‘˜ ξ‚Ό . 𝑑 π‘₯ ( 2 . 2 3 ) Then, taking integral from 0 to 1 both sides of last equality, we get βˆ’ [ 2 ] π‘ž βˆ’ 1 [ 2 ] π‘ž [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 0 ξ€· π‘˜ 2 𝑗 ξ€Έ  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 2 , π‘ž + [ 2 ] 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 2 π‘ž βˆ’ 1 ( 1 βˆ’ π‘ž ) [ ( π‘˜ βˆ’ 1 ) / 2 ]  𝑗 = 0 ξ€· π‘˜ 2 𝑗 + 1 ξ€Έ  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 , π‘ž = [ 2 ] 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 π‘ž ( βˆ’ 1 ) π‘˜ [ 2 ] 𝐡 ( π‘˜ + 1 , π‘˜ + 1 ) = π‘ž ( βˆ’ 1 ) π‘˜ ξ€· ( 2 π‘˜ + 1 ) π‘˜ 2 π‘˜ ξ€Έ . ( 2 . 2 4 )
Thus, we complete the proof of the theorem.

Theorem 2.5. For π‘˜ ∈ β„• , one has [ 2 ] π‘ž [ ( π‘˜ + 1 ) / 2 ]  𝑗 = 0 ξ€· π‘˜ 2 𝑗 ξ€Έ  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 , π‘ž ( π‘₯ ) + [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 1 ξ€· π‘˜ 2 𝑗 βˆ’ 1 ξ€Έ  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 , π‘ž ( π‘₯ ) βˆ’ [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 0 ξ€· π‘˜ 2 𝑗 ξ€Έ  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 , π‘ž [ 2 ] ( π‘₯ ) + ( π‘ž βˆ’ 1 ) π‘ž [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ ξƒ―  𝐺 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 , π‘ž ( π‘₯ ) [ 2 ] π‘ž +  𝐺 ( 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 ) 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 , π‘ž ( π‘₯ ) [ 2 ] 2 π‘ž ξƒ° ( 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 ) = π‘₯ π‘˜ ( π‘₯ βˆ’ 1 ) π‘˜ ξ€· [ 2 ] π‘ž ξ€Έ . π‘₯ βˆ’ π‘ž ( 2 . 2 5 )

Proof. In view of (2.2) and (2.23), we discover the following applications: π‘˜ + 1  𝑗 = 0 ⎑ ⎒ ⎒ ⎣ π‘ž βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ 𝑗 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ + ( βˆ’ 1 ) 𝑗 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ 𝑗 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ ⎀ βŽ₯ βŽ₯ ⎦  𝐺 π‘˜ + 1 2 π‘˜ βˆ’ 𝑗 + 1 , π‘ž ( π‘₯ ) = [ 2 ] 2 π‘˜ βˆ’ 𝑗 + 1 π‘ž  𝐺 2 π‘˜ + 1 , π‘ž ( π‘₯ ) + 2 π‘˜ + 1 [ ( π‘˜ + 1 ) / 2 ]  𝑗 = 1 ⎑ ⎒ ⎒ ⎣ π‘ž βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ + βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ + βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ ⎀ βŽ₯ βŽ₯ ⎦  𝐺 2 𝑗 2 𝑗 2 𝑗 βˆ’ 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 , π‘ž ( + 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 π‘₯ ) [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 0 ⎑ ⎒ ⎒ ⎣ π‘ž βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ βˆ’ βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ βˆ’ βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ ⎀ βŽ₯ βŽ₯ ⎦  𝐺 2 𝑗 + 1 2 𝑗 + 1 2 𝑗 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 , π‘ž ( π‘₯ ) ⎧ βŽͺ ⎨ βŽͺ ⎩ 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 = βˆ’ [ ( π‘˜ + 1 ) / 2 ]  𝑗 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠  𝐺 2 𝑗 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 , π‘ž ( π‘₯ ) + 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 π‘ž βˆ’ 1 1 + π‘ž [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠  𝐺 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 , π‘ž ( π‘₯ ) ⎫ βŽͺ ⎬ βŽͺ ⎭ + [ 2 ] 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 π‘ž [ ( π‘˜ + 1 ) / 2 ]  𝑗 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ Γ—  𝐺 2 𝑗 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 , π‘ž ( π‘₯ ) + 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 [ ( π‘˜ + 1 ) / 2 ]  𝑗 = 1 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠  𝐺 2 𝑗 βˆ’ 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 , π‘ž ( π‘₯ ) βˆ’ 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠  𝐺 2 𝑗 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 , π‘ž ( π‘₯ ) + 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 ( π‘ž βˆ’ 1 ) [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠  𝐺 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 , π‘ž ( π‘₯ ) + 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 π‘ž βˆ’ 1 1 + π‘ž [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠  𝐺 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 , π‘ž ( π‘₯ ) . 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 ( 2 . 2 6 )
Thus, we give evidence of the theorem.

As π‘ž β†’ 1 into Theorem 2.5, it leads to the following interesting property.

Corollary 2.6. For π‘˜ ∈ β„• , one has [ ( π‘˜ + 1 ) / 2 ]  𝑗 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ 𝐺 2 𝑗 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 ( π‘₯ ) + 2 π‘˜ + 1 βˆ’ 2 𝑗 [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 1 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ 𝐺 2 𝑗 βˆ’ 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 ( π‘₯ ) βˆ’ 4 π‘˜ βˆ’ 4 𝑗 + 2 [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ 𝐺 2 𝑗 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 , π‘ž ( π‘₯ ) 4 π‘˜ βˆ’ 4 𝑗 = π‘₯ π‘˜ ( π‘₯ βˆ’ 1 ) π‘˜ ξ‚€ 1 π‘₯ βˆ’ 2  , ( 2 . 2 7 ) where 𝐺 𝑛 ( π‘₯ ) is ordinary Genocchi polynomials, which is defined by the means of the following generating function [9]: ∞  𝑛 = 0 𝐺 𝑛 ( 𝑑 π‘₯ ) 𝑛 = 𝑛 ! 2 𝑑 𝑒 𝑑 𝑒 + 1 π‘₯ 𝑑 , | 𝑑 | < πœ‹ . ( 2 . 2 8 )

3. Some Identities π‘ž -Genocchi Numbers and π‘ž -Bernoulli Numbers by Using Kim’s 𝑝 -Adic π‘ž -Integrals on β„€ 𝑝

In this section, we consider π‘ž -Genocchi numbers and π‘ž -Bernoulli numbers by means of 𝑝 -adic π‘ž -integral on β„€ 𝑝 . Now, we start with the following theorem.

Theorem 3.1. For π‘š , π‘˜ ∈ β„• , one has m a x { π‘˜ , π‘š }  𝑗 = 0 π‘ž ξ€· π‘˜ 𝑗 ξ€Έ + ( βˆ’ 1 ) 𝑗 ξ€· π‘š 𝑗 ξ€Έ π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗 + 1 π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗 + 1  𝑙 = 0 ξ€· 𝑙 π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗 + 1 ξ€Έ  𝐺 𝑙 + 1 π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗 βˆ’ 𝑙 + 1 , π‘ž  𝐺 𝑙 + 1 , π‘ž = [ 2 ] π‘ž π‘š  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘š 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ ( βˆ’ 1 ) π‘š βˆ’ 𝑙  𝐺 𝑙 + π‘˜ + 1 , π‘ž 𝑙 + π‘˜ + 1 . ( 3 . 1 )

Proof. For π‘š , π‘˜ ∈ β„• , then by (2.11), 𝐼 1 = [ 2 ] π‘ž ξ€œ β„€ 𝑝 π‘₯ π‘˜ ( π‘₯ βˆ’ 1 ) π‘š 𝑑 πœ‡ βˆ’ π‘ž [ 2 ] ( π‘₯ ) = π‘ž π‘š  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘š 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ ( βˆ’ 1 ) π‘š βˆ’ 𝑙 ξ€œ β„€ 𝑝 π‘₯ 𝑙 + π‘˜ 𝑑 πœ‡ βˆ’ π‘ž = [ 2 ] ( π‘₯ ) π‘ž π‘š  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘š 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ ( βˆ’ 1 ) π‘š βˆ’ 𝑙  𝐺 𝑙 + π‘˜ + 1 , π‘ž . 𝑙 + π‘˜ + 1 ( 3 . 2 ) On the other hand, the right hand side of (2.11), 𝐼 2 = m a x { π‘˜ , π‘š }  𝑗 = 0 π‘ž ξ€· π‘˜ 𝑗 ξ€Έ + ( βˆ’ 1 ) 𝑗 ξ€· π‘š 𝑗 ξ€Έ π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗 + 1 π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗 + 1  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠  𝐺 π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗 + 1 π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗 βˆ’ 𝑙 + 1 , π‘ž ξ€œ β„€ 𝑝 π‘₯ 𝑙 𝑑 πœ‡ βˆ’ π‘ž = ( π‘₯ ) m a x { π‘˜ , π‘š }  𝑗 = 0 π‘ž ξ€· π‘˜ 𝑗 ξ€Έ + ( βˆ’ 1 ) 𝑗 ξ€· π‘š 𝑗 ξ€Έ π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗 + 1 π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗 + 1  𝑙 = 0 ξ€· 𝑙 π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗 + 1 ξ€Έ  𝐺 𝑙 + 1 π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗 βˆ’ 𝑙 + 1 , π‘ž  𝐺 𝑙 + 1 , π‘ž . ( 3 . 3 ) Combining 𝐼 1 and 𝐼 2 , we arrive to the proof of the theorem.

Theorem 3.2. For π‘˜ ∈ β„• , one has π‘˜  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ ( βˆ’ 1 ) π‘˜ βˆ’ 𝑙 ξƒ― [ 2 ] π‘ž  𝐺 π‘˜ + 𝑙 + 2 , π‘ž  𝐺 π‘˜ + 𝑙 + 2 βˆ’ π‘ž π‘˜ + 𝑙 + 1 , π‘ž ξƒ° = [ 2 ] π‘˜ + 𝑙 + 1 π‘ž [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 0 ξ€· π‘˜ 2 𝑗 ξ€Έ 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1  𝑙 = 0 ξ€· 𝑙 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 ξ€Έ  𝐺 𝑙 + 1 2 π‘˜ + 1 βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 , π‘ž  𝐺 𝑙 + 1 , π‘ž + [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 1 ξ€· π‘˜ 2 𝑗 βˆ’ 1 ξ€Έ 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1  𝑙 = 0 ξ€· 𝑙 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 ξ€Έ  𝐺 𝑙 + 1 2 π‘˜ + 1 βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 , π‘ž  𝐺 𝑙 + 1 , π‘ž + π‘ž βˆ’ 1 1 + π‘ž [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ 𝑇 2 𝑗 + 1 π‘ž π‘˜ , 𝑗 , ( 3 . 4 ) here 𝑇 π‘ž π‘˜ , 𝑗 = [ 2 ] π‘ž βˆ‘ 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 𝑙 = 0 ( ξ€· 𝑙 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 ξ€Έ  𝐺 / ( 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 ) ) ( 𝑙 + 1 , π‘ž  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 , π‘ž βˆ‘ / ( 𝑙 + 1 ) ) + 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 𝑙 = 0 ( ξ€· 𝑙 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 ξ€Έ  𝐺 / ( 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 ) ) ( 𝑙 + 1 , π‘ž  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 + 1 , π‘ž / ( 𝑙 + 1 ) ) .

Proof. Let us take fermionic 𝑝 -adic π‘ž -inetgral on β„€ 𝑝 left-hand side of Theorem 2.5, we get 𝐼 3 = ξ€œ β„€ 𝑝 π‘₯ π‘˜ ( π‘₯ βˆ’ 1 ) π‘˜ ξ€· [ 2 ] π‘ž ξ€Έ π‘₯ βˆ’ π‘ž 𝑑 πœ‡ βˆ’ π‘ž ( = [ 2 ] π‘₯ ) π‘ž π‘˜  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ ( βˆ’ 1 ) π‘˜ βˆ’ 𝑙 ξ€œ β„€ 𝑝 π‘₯ π‘˜ + 𝑙 + 1 𝑑 πœ‡ βˆ’ π‘ž ( π‘₯ ) βˆ’ π‘ž π‘˜  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ ( βˆ’ 1 ) π‘˜ βˆ’ 𝑙 ξ€œ β„€ 𝑝 π‘₯ π‘˜ + 𝑙 𝑑 πœ‡ βˆ’ π‘ž = [ 2 ] ( π‘₯ ) π‘ž π‘˜  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ ( βˆ’ 1 ) π‘˜ βˆ’ 𝑙  𝐺 π‘˜ + 𝑙 + 2 , π‘ž π‘˜ + 𝑙 + 2 βˆ’ π‘ž π‘˜  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ ( βˆ’ 1 ) π‘˜ βˆ’ 𝑙  𝐺 π‘˜ + 𝑙 + 1 , π‘ž . π‘˜ + 𝑙 + 1 ( 3 . 5 ) In other word, we consider the right-hand side of Theorem 2.5 as follows: 𝐼 4 = [ 2 ] π‘ž [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 0 ξ€· π‘˜ 2 𝑗 ξ€Έ 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ + 1 βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 , π‘ž ξ€œ β„€ 𝑝 π‘₯ 𝑙 𝑑 πœ‡ βˆ’ π‘ž + ( π‘₯ ) [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 1 ξ€· π‘˜ 2 𝑗 βˆ’ 1 ξ€Έ 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ + 1 βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 , π‘ž ξ€œ β„€ 𝑝 π‘₯ 𝑙 𝑑 πœ‡ βˆ’ π‘ž ( + π‘₯ ) [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ ⎧ βŽͺ βŽͺ ⎨ βŽͺ βŽͺ ⎩ 2 𝑗 + 1 ( π‘ž βˆ’ 1 ) 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 βˆ‘ 𝑗 = 0 ξ€· 𝑙 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 ξ€Έ  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 , π‘ž ∫ β„€ 𝑝 π‘₯ 𝑙 𝑑 πœ‡ βˆ’ π‘ž + ( π‘₯ ) π‘ž βˆ’ 1 1 + π‘ž 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 βˆ‘ 𝑙 = 0 ξ€· 𝑙 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 ξ€Έ  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 + 1 ∫ β„€ 𝑝 π‘₯ 𝑙 𝑑 πœ‡ βˆ’ π‘ž ( ⎫ βŽͺ βŽͺ ⎬ βŽͺ βŽͺ ⎭ = [ 2 ] π‘₯ ) π‘ž [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 0 ξ€· π‘˜ 2 𝑗 ξ€Έ 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1  𝑙 = 0 ξ€· 𝑙 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 + 1 ξ€Έ  𝐺 𝑙 + 1 2 π‘˜ + 1 βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 , π‘ž  𝐺 𝑙 + 1 , π‘ž + [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 1 ξ€· π‘˜ 2 𝑗 βˆ’ 1 ξ€Έ 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1  𝑙 = 0 ξ€· 𝑙 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 + 1 ξ€Έ  𝐺 𝑙 + 1 2 π‘˜ + 1 βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 , π‘ž  𝐺 𝑙 + 1 , π‘ž + [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ ⎧ βŽͺ βŽͺ ⎨ βŽͺ βŽͺ ⎩ ( 2 𝑗 + 1 π‘ž βˆ’ 1 ) 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 βˆ‘ 𝑗 = 0 ξ€· 𝑙 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 ξ€Έ  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 , π‘ž  𝐺 𝑙 + 1 , π‘ž + 𝑙 + 1 π‘ž βˆ’ 1 1 + π‘ž 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 βˆ‘ 𝑙 = 0 ξ€· 𝑙 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 + 1 ξ€Έ  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 + 1  𝐺 𝑙 + 1 , π‘ž ⎫ βŽͺ βŽͺ ⎬ βŽͺ βŽͺ ⎭ . 𝑙 + 1 ( 3 . 6 )
Equating 𝐼 3 and 𝐼 4 , we complete the proof of the theorem.

As π‘ž β†’ 1 in the above theorem, we reach interesting property in Analytic Numbers Theory concerning ordinary Genocchi polynomials.

Corollary 3.3. For π‘˜ ∈ β„• , one has π‘˜  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ ( βˆ’ 1 ) π‘˜ βˆ’ 𝑙 ξ‚» 2 𝐺 π‘˜ + 𝑙 + 2 βˆ’ 𝐺 π‘˜ + 𝑙 + 2 π‘˜ + 𝑙 + 1 ξ‚Ό π‘˜ + 𝑙 + 1 = 2 [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 0 ξ€· π‘˜ 2 𝑗 ξ€Έ 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1  𝑙 = 0 ξ€· 𝑙 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 ξ€Έ 𝐺 𝑙 + 1 2 π‘˜ + 1 βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 𝐺 𝑙 + 1 + [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 1 ξ€· π‘˜ 2 𝑗 βˆ’ 1 ξ€Έ 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1  𝑙 = 0 ξ€· 𝑙 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 ξ€Έ 𝐺 𝑙 + 1 2 π‘˜ + 1 βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 𝐺 𝑙 + 1 . ( 3 . 7 )

Theorem 3.4. For π‘š , π‘˜ ∈ β„• , one has [ 2 ] π‘ž π‘š  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘š 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ ( βˆ’ 1 ) π‘š βˆ’ 𝑙  𝐡 𝑙 + π‘˜ , π‘ž = m a x { π‘˜ , π‘š }  𝑗 = 0 π‘ž ξ€· π‘˜ 𝑗 ξ€Έ + ( βˆ’ 1 ) 𝑗 ξ€· π‘š 𝑗 ξ€Έ π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗 + 1 π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗 + 1  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠  𝐺 π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗 + 1 π‘˜ + π‘š + 1 βˆ’ 𝑗 βˆ’ 𝑙 , π‘ž  𝐡 𝑙 , π‘ž . ( 3 . 8 )

Proof. We consider (2.11) and (2.2) by means of π‘ž -Volkenborn integral. Then, by (2.11), we see [ 2 ] π‘ž ξ€œ β„€ 𝑝 π‘₯ π‘˜ ( π‘₯ βˆ’ 1 ) π‘š 𝑑 πœ‡ π‘ž [ 2 ] ( π‘₯ ) = π‘ž π‘š  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘š 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ ( βˆ’ 1 ) π‘š βˆ’ 𝑙 ξ€œ β„€ 𝑝 π‘₯ 𝑙 + π‘˜ 𝑑 πœ‡ π‘ž [ 2 ] ( π‘₯ ) = π‘ž π‘š  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘š 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ ( βˆ’ 1 ) π‘š βˆ’ 𝑙  𝐡 𝑙 + π‘˜ , π‘ž . ( 3 . 9 ) On the other hand, m a x { π‘˜ , π‘š }  𝑗 = 0 π‘ž ξ€· π‘˜ 𝑗 ξ€Έ + ( βˆ’ 1 ) 𝑗 ξ€· π‘š 𝑗 ξ€Έ π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗 + 1 π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗 + 1  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠  𝐺 π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗 + 1 π‘˜ + π‘š + 1 βˆ’ 𝑗 βˆ’ 𝑙 , π‘ž ξ€œ β„€ 𝑝 π‘₯ 𝑙 𝑑 πœ‡ π‘ž = ( π‘₯ ) m a x { π‘˜ , π‘š }  𝑗 = 0 π‘ž ξ€· π‘˜ 𝑗 ξ€Έ + ( βˆ’ 1 ) 𝑗 ξ€· π‘š 𝑗 ξ€Έ π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗 + 1 π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗 + 1  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠  𝐺 π‘˜ + π‘š βˆ’ 𝑗 + 1 π‘˜ + π‘š + 1 βˆ’ 𝑗 βˆ’ 𝑙 , π‘ž  𝐡 𝑙 , π‘ž . ( 3 . 1 0 ) Therefore, we get the proof of theorem.

Corollary 3.5. For π‘˜ ∈ β„• , one gets π‘˜  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ ( βˆ’ 1 ) π‘˜ βˆ’ 𝑙  [ 2 ] π‘ž  𝐡 π‘˜ + 𝑙 + 1 , π‘ž  𝐡 βˆ’ π‘ž π‘˜ + 𝑙 , π‘ž  = [ 2 ] π‘ž [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 0 ξ€· π‘˜ 2 𝑗 ξ€Έ 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ + 1 βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 , π‘ž  𝐡 𝑙 , π‘ž + [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 1 ξ€· π‘˜ 2 𝑗 βˆ’ 1 ξ€Έ Γ— 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠  𝐺 2 k βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ + 1 βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 , π‘ž  𝐡 𝑙 , π‘ž + ξ‚΅ π‘ž βˆ’ 1 ξ‚Ά π‘ž + 1 [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ 𝑆 2 𝑗 + 1 π‘ž π‘˜ , 𝑗 , ( 3 . 1 1 ) where 𝑆 π‘ž π‘˜ , 𝑗 = [ 2 ] π‘ž βˆ‘ 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 𝑗 = 0 ξ€· ( 1 / ( 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 ) ) 𝑙 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 ξ€Έ  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 , π‘ž  𝐡 𝑙 , π‘ž + βˆ‘ 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 𝑙 = 0 ξ€· ( 1 / ( 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 ) ) 𝑙 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 ξ€Έ  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 + 1  𝐡 𝑙 , π‘ž .

Proof. By using 𝑝 -adic π‘ž -integral on β„€ 𝑝 left-hand side of Theorem 2.5, we get 𝐼 5 = [ 2 ] π‘ž ξ€œ β„€ 𝑝 π‘₯ π‘˜ ( π‘₯ βˆ’ 1 ) π‘˜ ( [ 2 ] π‘₯ βˆ’ π‘ž ) 𝑑 πœ‡ π‘ž ( = [ 2 ] π‘₯ ) π‘ž π‘˜  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ ( βˆ’ 1 ) π‘˜ βˆ’ 𝑙 ξ€œ β„€ 𝑝 π‘₯ π‘˜ + 𝑙 + 1 𝑑 πœ‡ π‘ž ( π‘₯ ) βˆ’ π‘ž π‘˜  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ ( βˆ’ 1 ) π‘˜ βˆ’ 𝑙 ξ€œ β„€ 𝑝 π‘₯ π‘˜ + 𝑙 𝑑 πœ‡ π‘ž = [ 2 ] ( π‘₯ ) π‘ž π‘˜  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ ( βˆ’ 1 ) π‘˜ βˆ’ 𝑙  𝐡 π‘˜ + 𝑙 + 1 , π‘ž βˆ’ π‘ž π‘˜  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ ( βˆ’ 1 ) π‘˜ βˆ’ 𝑙  𝐡 π‘˜ + 𝑙 , π‘ž . ( 3 . 1 2 ) Also, we compute the right-hand side of Theorem 2.5 as follows: 𝐼 6 = [ 2 ] π‘ž [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 0 1 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 𝑗 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ + 1 βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 , π‘ž ξ€œ β„€ 𝑝 π‘₯ 𝑙 𝑑 πœ‡ π‘ž + ( π‘₯ ) [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 1 1 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 𝑗 βˆ’ 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ + 1 βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 , π‘ž ξ€œ β„€ 𝑝 π‘₯ 𝑙 𝑑 πœ‡ π‘ž ( + π‘₯ ) [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ ⎧ βŽͺ βŽͺ βŽͺ ⎨ βŽͺ βŽͺ βŽͺ ⎩ 2 𝑗 + 1 ( π‘ž βˆ’ 1 ) 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 βˆ‘ 𝑗 = 0 1 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 , π‘ž ∫ β„€ 𝑝 π‘₯ 𝑙 𝑑 πœ‡ π‘ž + ( π‘₯ ) π‘ž βˆ’ 1 1 + π‘ž 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 βˆ‘ 𝑙 = 0 1 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 + 1 ∫ β„€ 𝑝 π‘₯ 𝑙 𝑑 πœ‡ π‘ž ⎫ βŽͺ βŽͺ βŽͺ ⎬ βŽͺ βŽͺ βŽͺ ⎭ = [ 2 ] ( π‘₯ ) π‘ž [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 0 1 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 𝑗 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ + 1 βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 , π‘ž  𝐡 𝑙 , π‘ž + [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 1 1 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 𝑗 βˆ’ 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ + 1 βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 , π‘ž  𝐡 𝑙 , π‘ž + [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ ⎧ βŽͺ βŽͺ βŽͺ ⎨ βŽͺ βŽͺ βŽͺ ⎩ 2 𝑗 + 1 ( π‘ž βˆ’ 1 ) 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 βˆ‘ 𝑗 = 0 1 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 , π‘ž  𝐡 𝑙 , π‘ž + π‘ž βˆ’ 1 1 + π‘ž 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 βˆ‘ 𝑙 = 0 1 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠  𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 + 1  𝐡 𝑙 , π‘ž ⎫ βŽͺ βŽͺ βŽͺ ⎬ βŽͺ βŽͺ βŽͺ ⎭ . ( 3 . 1 3 )
Equating 𝐼 5 and 𝐼 6 , we get the proof of Corollary.

As π‘ž β†’ 1 in the above theorem, we easily derive the following corollary.

Corollary 3.6. For π‘˜ ∈ β„• , one has π‘˜  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ π‘˜ 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ ( βˆ’ 1 ) π‘˜ βˆ’ 𝑙 ξ€½ 2 𝐡 π‘˜ + 𝑙 + 1 βˆ’ 𝐡 π‘˜ + 𝑙 ξ€Ύ = 2 [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 0 ξ€· π‘˜ 2 𝑗 ξ€Έ 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ 𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ + 1 βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 𝐡 𝑙 + [ π‘˜ / 2 ]  𝑗 = 1 ξ€· π‘˜ 2 𝑗 βˆ’ 1 ξ€Έ 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1  𝑙 = 0 βŽ› ⎜ ⎜ ⎝ 𝑙 ⎞ ⎟ ⎟ ⎠ 𝐺 2 π‘˜ βˆ’ 2 𝑗 + 1 2 π‘˜ + 1 βˆ’ 2 𝑗 βˆ’ 𝑙 𝐡 𝑙 . ( 3 . 1 4 )

Acknowledgment

The author would like to express his sincere gratitude to the referee for his/her valuable comments and suggestions which have improved the presentation of the paper.

References

  1. S. Araci, D. Erdal, and J.-J. Seo, β€œA study on the fermionic p-adic q-integral representation on Zp associated with weighted q-bernstein and q-genocchi polynomials,” Abstract and Applied Analysis, vol. 2011, Article ID 649248, 10 pages, 2011.
  2. S. Araci, J. J. Seo, and D. Erdal, β€œNew construction weighted (h,q)-Genocchi numbers and polynomials related to zeta type functions,” Discrete Dynamics in Nature and Society, vol. 2011, Article ID 487490, 7 pages, 2011. View at Publisher Β· View at Google Scholar
  3. S. Araci, M. Acikgoz, and F. Qi, β€œOn the q-Genocchi numbers and polynomials with weight zero and their applications,” Number Theory, http://arxiv.org/abs/1202.2643.
  4. T. Kim, B. Lee, S. H. Lee, and S.-H. Rim, β€œIdentities for the Bernoulli and Euler numbers and polynomials,” Ars Combinatoria. In press.
  5. D. S. Kim, T. Kim, S.-H. Lee, D. V. Dolgy, and S.-H. Rim, β€œSome new identities on the Bernoulli and Euler numbers,” Discrete Dynamics in Nature and Society, vol. 2011, Article ID 856132, 11 pages, 2011. View at Publisher Β· View at Google Scholar
  6. T. Kim, J. Choi, and Y. H. Kim, β€œSome identities on the q-Bernoulli numbers and polynomials with weight 0,” Abstract and Applied Analysis, vol. 2011, Article ID 361484, 8 pages, 2011. View at Publisher Β· View at Google Scholar
  7. T. Kim, β€œOn a q-analogue of the p-adic log gamma functions and related integrals,” Journal of Number Theory, vol. 76, no. 2, pp. 320–329, 1999. View at Publisher Β· View at Google Scholar
  8. T. Kim and J. Choi, β€œOn the q-Euler numbers and polynomials with weight 0,” Applied Analysis, vol. 2012, Article ID 795304, 7 pages, 2012. View at Publisher Β· View at Google Scholar
  9. T. Kim, β€œOn the q-extension of Euler and Genocchi numbers,” Journal of Mathematical Analysis and Applications, vol. 326, no. 2, pp. 1458–1465, 2007. View at Publisher Β· View at Google Scholar
  10. T. Kim, β€œOn the multiple q-Genocchi and Euler numbers,” Russian Journal of Mathematical Physics, vol. 15, no. 4, pp. 481–486, 2008. View at Publisher Β· View at Google Scholar
  11. T. Kim, β€œOn the weighted q-Bernoulli numbers and polynomials,” Advanced Studies in Contemporary Mathematics, vol. 21, no. 2, pp. 207–215, 2011.
  12. T. Kim, β€œq-Volkenborn integration,” Russian Journal of Mathematical Physics, vol. 9, no. 3, pp. 288–299, 2002. View at Zentralblatt MATH
  13. T. Kim, β€œq-Euler numbers and polynomials associated with p-adic q-integrals,” Journal of Nonlinear Mathematical Physics, vol. 14, no. 1, pp. 15–27, 2007. View at Publisher Β· View at Google Scholar
  14. T. Kim, β€œNew approach to q-Euler polynomials of higher order,” Russian Journal of Mathematical Physics, vol. 17, no. 2, pp. 218–225, 2010. View at Publisher Β· View at Google Scholar
  15. T. Kim, β€œSome identities on the q-Euler polynomials of higher order and q-Stirling numbers by the fermionic p-adic integral on p,” Russian Journal of Mathematical Physics, vol. 16, no. 4, pp. 484–491, 2009. View at Publisher Β· View at Google Scholar
  16. D. Kim, T. Kim, J. Choi, and Y.-H. Kim, β€œIdentities involving q-Bernoulli and q-Euler numbers,” Abstract and Applied Analysis, vol. 2012, Article ID 674210, 10 pages, 2012. View at Publisher Β· View at Google Scholar
  17. C. S. Ryoo, β€œA note on the weighted q-Euler numbers and polynomials,” Advanced Studies in Contemporary Mathematics, vol. 21, pp. 47–54, 2011.